Không bi kịch hóa, không gào khóc, Di chọn thể hiện hiện nỗi đau của Thương là sự im lặng khi rơi vào trường hợp trầm cảm sau sinh trong Cục Vàng Của Ngoại.
Sau hai năm vắng bóng, Băng Di trở lại màn ảnh trong Cục Vàng Của Ngoại với vai Thương – người mẹ trẻ sau sinh, một nhân vật đòi hỏi nhiều hơn kỹ năng diễn xuất: cần sự thấu hiểu, từng trải và tiết chế đến tận cùng. Vai diễn giúp cô bước ra khỏi vùng an toàn, đồng thời chứng minh khả năng nhập vai tinh tế của một diễn viên sẵn sàng đối diện với chính mình để tìm cảm xúc thật. Có những vai diễn không chỉ để diễn mà còn là chiếc gương phản chiếu lại những gì chúng ta đang vấp phải ở cuộc sống đời thường. Vai Thương của Băng Di trong Cục Vàng Của Ngoại là một vai diễn như thế. Một người con gái vừa lớn lên, lần đầu làm mẹ cùng với vết xước đau thương ở tâm hồn.
Không bi kịch hóa, không gào khóc, Di chọn thể hiện hiện nỗi đau của Thương là sự im lặng. Chính sự im lặng ấy lại khiến người xem thấy nhói lòng. Bởi ít nhiều những cá nhân đang mắc phải căn bệnh này đều không biết phải giãi bày về sự thống khổ, khó khăn trong tâm trí của họ như thế nào. Im lặng và lẩn trốn trong “vỏ kén” họ tạo ra chính là cách tốt nhất, an toàn nhất.


Hai năm sau Đất Rừng Phương Nam, Băng Di rời phim trường. Cô tạm gác diễn xuất để toàn tâm cho kinh doanh, chọn một cuộc sống ít ánh đèn hơn. Thế nhưng, trong sâu thẳm, ngọn lửa nghệ thuật vẫn chưa bao giờ tắt bởi cô luôn tin vào chữ duyên: “Di tin vào chữ duyên. Có những thứ không nằm trong kế hoạch, nhưng lại đến đúng lúc nhất.”.
Thế rồi, như một sự sắp đặt của số phận, khi Di vừa nghĩ đến chuyện có thể dành toàn thời gian với phim ảnh, tín hiệu ấy đã đến khi một buổi chiều cuối năm 2024, Băng Di nhận được lời nhắn hẹn gặp của đạo diễn Khương Ngọc. Không casting, không kịch bản, không hứa hẹn gì cả. Chỉ là một cuộc gặp nơi một người đạo diễn muốn tìm hiểu con người thật của cô trước khi viết nên nhân vật mới. Họ nói chuyện hàng giờ liền, về cuộc sống, về những nỗi đau, về cách mỗi người đối diện với quá khứ của mình. Và rồi từ những câu chuyện đó, Thương chính là nhân vật được chính Băng Di “xào nấu”.
Để hóa thân thành Thương, Băng Di phải lôi lại tất cả ký ức cũ những đêm trống rỗng, những ngày cơ thể rã rời, những phút giây không còn cảm xúc nào với thế giới. “Di biết là nguy hiểm, vì giống như đang chơi với lửa. Mình đang cố gắng ổn định, nhưng lại tự đẩy mình về đúng chỗ tối tăm nhất mà mình từng rơi xuống”, nữ diễn viên chia sẻ.


Mỗi ngày quay, Băng Di mang tinh thần của Thương về nhà, nặng nề như mang theo cả thế giới u tối của nhân vật. Cảm xúc ấy đeo bám đến mức cô phải tìm cách tách mình ra khỏi vai diễn. Vì thế, nữ diễn viên phải tự tìm cho mình một nghi thức nhỏ để trở lại với đời thật theo hướng dẫn của đàn anh Hứa Vĩ Văn: “Quay xong Di không về thẳng nhà. Di ghé quán rượu nhỏ, uống một ly cocktail nhẹ để ‘xả vai’. Nếu không, Di sợ mình sẽ không thoát ra được.”
Sau Cục Vàng Của Ngoại, khán giả không chỉ thấy một Băng Di diễn tốt, mà còn thấy một người phụ nữ thật – Băng Di – từng ngã, từng gượng dậy, và dám sống tiếp: “Di chưa bao giờ nghĩ nghệ thuật là cuộc dạo chơi. Đây là nghề của mình, là nơi mình sinh ra và lớn lên. Và nếu có cơ hội được làm việc với những người giỏi, Di sẽ lăn xả hết mình.”
Với Băng Di, Cục Vàng Của Ngoại không chỉ là sự trở lại sau hai năm vắng bóng. Đó là bước ngoặt cảm xúc và nghề nghiệp, nơi một diễn viên dám mở lại vết thương cũ không để khơi đau, mà để hiểu mình đã đi xa đến đâu.

